Skip to main content

Posts

Showing posts from March, 2017

Thu xếp cuối đời.

Một thính giả gởi thư hỏi: “Nhờ các bác sĩ và chuyên gia tư vấn để có định hướng tốt nhất cho sau này: Nếu tuổi già yếu lại mang phải các bệnh tật nan y không làm chủ mình được, như tai biến, đột quỵ, liệt người v.v. hoặc lẫn, thì ngay bây giờ còn khỏe, tỉnh táo phải sắp xếp và có định hướng thế nào để đừng làm khổ con cháu, người thân trong thời gian cuối đời lỡ bị như vậy. Xin thành thật cảm ơn nhiều về các lời khuyên tư vấn” Bác sĩ Hồ Văn Hiền trả lời: Thu xếp cuối đời. Trong chuyện ngụ ngôn của La Fontaine, một người nông dân già sắp chết kêu con cái đến và dặn rằng không được bán miếng ruộng vì có một kho tàng được chôn đâu đó trong miếng đất. Con cái do đó đào xới quanh năm và trở nên giàu có.  Câu kết luận là "sự làm việc mới là kho báu". Đấy là một lối thu xếp cuối đời đơn giản nhất, có thể là ý nghĩa nhất. Có lẽ cũng vì vậy mà những nhà tỷ phú ở Mỹ không để phần lớn tài sản lại cho con cái. Tuy nhiên trên thực tế, ở Mỹ, một xứ nhiều luật lệ và rấ...

Người già ở Mỹ.

Nỗi niềm của người già Việt Nam khi định cư ở nước ngoài đã là chuyện muôn thuở. Càng đến ngày gần đất xa trời người ta càng muốn trở về quê hương. Nếu không, dù con đàn cháu đống, rất có thể vẫn chỉ vợ chồng già ở với nhau. Buồn hơn nữa, người ra đi sau - là người khổ đau nhất - phải sống một mình hoặc vào nhà dưỡng lão. Tình cảnh ấy dường như đã là quy luật sinh tử của kiếp người không phân biệt màu da, nguồn cội ở các nước phát triển, đặc biệt là ở Mỹ… Rất có thể một số nước khác ở Châu Á cũng đang đi đến quá trình này. Và tôi ngờ rằng, chỉ dăm mười năm nữa, ở các thành phố lớn của Việt Nam như Hà Nội, TPHCM  có không ít người già cùng hoàn cảnh như người già trong bài viết này.  Y Trang …Bà Nam ít khi được free (rảnh rỗi. BT) cuối tuần vì đã từ lâu bà làm việc trong một nhà hàng Mỹ, schedule flexible (giờ giấc không cố định. BT), trong khi mọi người được nghỉ weekend (cuối tuần. BT) thì có khi bà phải làm tới nửa đêm. Ông Nam là machine operator (thợ máy...

LỜI CHA DẶN CON – TRIẾT LÝ CỦA ĐỜI SỐNG.

Con thân mến, Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau: 1. Ðời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn. 2. Cha là cha của các con, cha không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu! 3. Ðây là kết quả bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của bản thân mà cha ghi nhận được, nó sẽ giúp các con tránh được những nhầm lẫn oan phí trên con đường trưởng thành của các con. Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời: 1.   Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ, trong cuộc đời này, không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chờ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay....

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

Người phụ nữ làm thuê ở gần nhà ông chủ, chị sống trong một gian phòng ở ngôi nhà mái bằng cũ nát. Chị là một người mẹ đơn thân, có một đứa con trai bốn tuổi. Hằng ngày, chị dậy sớm đến giúp ông chủ thu dọn nhà cửa, xong mọi việc  chị lại trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối, bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng tự ti. Hôm ấy, chủ nhà mời rất nhiều khách đến ăn cơm. Khách mời là những người sang trọng, luôn ngời ngời rạng rỡ. Chủ nhà nói với chị làm thuê: “Hôm nay chị có thể vất vả thêm một chút, có thể về nhà muộn hơn một chút được không?” Người phụ nữ nói: “Dạ được ạ, nhưng con trai không thấy tôi ở nhà, cháu sẽ sợ hãi.” Chủ nhà nói: “Thế thì dẫn cháu đến đây đi, biết đâu hôm nay sẽ có những điều kỳ lạ”.  Khi ấy trời đã hoàng hôn, khách mời sắp đến hết. Chị làm thuê vội vàng về nhà, dẫn con trai đến nhà chủ. Con trai hỏi: “Chúng ta đi đâu hả mẹ?”. Người mẹ nói: “Mẹ cho con đi ăn tiệc đêm!”.Đứa bé bốn tuổi...

Câu chuyện bát mì.

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản. o O o Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác n...

TUỔI TÁC & PhẬN NGƯỜI.

       ( thơ Phượng ngày xưa)                      *** Tuổi ấu thơ…  Thời gian sao đáng ghét Cứ đi chậm rì như thể rủa bò Ai cũng nói:” con nít không cần lo” Có khi bảo:” lớn rồi, đừng nên khóc…” * Tuổi mười ba …tâm hồn đầy mơ mộng Mẹ lại bảo rằng” còn quá thơ ngây Chớ có hái hoa bắt buóm suốt ngày” Biết bao giờ được làm thay người lớn? * Tuỏi biết yêu … tự hào mình khôn lớn Đi vào đời bằng những bước thật nhanh Tình yêu vừa chớm vội vỡ tan tành Đẩy “ người ta” trở thành người xa lạ! * Tuổi không nhớ … nhưng mái đầu đã bạc Chặng đường dài ngoảnh lại thấy buồn đau Trách thời gian sao cứ chóng qua mau Đi đâu cũng nghe tiếng kêu  “ Nội, Ngoại” * Quảng đời còn lại quả là đáng ngại Bạn bè hiện giờ  tuổi quá bảy mươi Trăm năm liệu có trọn một kiếp người? Khi mắt đã mờ, chân run, ta...

THƠ CỦA MẤY CỤ GIÀ . . .

Ngày xưa sung sức thì nghèo,   Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi.   Ngày xưa sức khỏe tuyệt vời,   Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu.   Ngày xưa sức mạnh như trâu,   Bây giờ công cụ nát nhàu như dưa.   Ngày xưa chẳng kể sớm trưa,   Bây giờ loáng thoáng lưa thưa gọi là.   Ngày xưa như sắt như đồng,   Như đinh đóng cột như rồng phun mưa.   Bây giờ như cải muối dưa,   Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu.   Trải qua một cuộc bể dâu.   Ôi thời oanh liệt còn đâu nữa nào.   Nay mai về với Ông Bà,   Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân

Những gì sẽ đem theo vào cõi chết.

(Phạm Duy) Rồi mai đây tôi sẽ chết Trên đường về nơi cõi hết, Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây? Rồi mai đây tôi hóa kiếp Trong lòng còn bao luyến tiếc Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây? Tôi không đem theo với tôi được tiền tài hay danh lợi Tôi không đem theo với tôi được gái đẹp hay ruợu nồng Tôi không đem theo với tôi được lầu vàng hay gác tía, Tôi không đem theo với tôi được mộng giàu sang phú quý, Tôi xin đem theo với tôi một nụ cười không nghi ngại, Tôi xin đem theo với tôi đôi mắt trẻ thơ đẹp ngời, Em giương to đôi mắt, soi vào cuộc đời đang bước tới, Tương lai vui hay tối thui cũng là nhờ anh lớn thôi ! Rồi mai đây tôi sẽ chết Trên đường về nơi cõi hết, Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây? Tôi không đem theo với tôi được quyền hành trong giai đoạn, Tôi không đem theo với tôi được giới hạn tiếng anh hùng, Tôi không đem theo với tôi được tượng đồng bia đá trắng, Tôi không đem theo với tôi được tuổi vàng trong cõi sống. ...