( thơ Phượng ngày
xưa)
***
Tuổi ấu thơ… Thời gian sao đáng
ghét
Cứ đi chậm rì như thể rủa bò
Ai cũng nói:” con nít không
cần lo”
Có khi bảo:” lớn rồi, đừng
nên khóc…”
*
Tuổi mười ba…tâm hồn đầy mơ mộng
Mẹ lại bảo rằng” còn quá thơ
ngây
Chớ có hái hoa bắt buóm suốt
ngày”
Biết bao giờ được làm
thay người lớn?
*
Tuỏi biết yêu… tự hào mình khôn lớn
Đi vào đời bằng những bước
thật nhanh
Tình yêu vừa chớm vội vỡ
tan tành
Đẩy “ người ta” trở thành
người xa lạ!
*
Tuổi không nhớ… nhưng mái đầu đã bạc
Chặng đường dài ngoảnh lại
thấy buồn đau
Trách thời gian sao cứ chóng
qua mau
Đi đâu cũng nghe tiếng
kêu “ Nội, Ngoại”
*
Quảng đời còn lại quả là
đáng ngại
Bạn bè hiện giờ tuổi
quá bảy mươi
Trăm năm liệu có trọn một
kiếp người?
Khi mắt đã mờ, chân run, tai
điếc?
Một
ngày mưa....

Comments
Post a Comment