Skip to main content

TUỔI TÁC & PhẬN NGƯỜI.


      ( thơ Phượng ngày xưa)
                    ***
Tuổi ấu thơ… Thời gian sao đáng ghét
Cứ đi chậm rì như thể rủa bò
Ai cũng nói:” con nít không cần lo”
Có khi bảo:” lớn rồi, đừng nên khóc…”
*
Tuổi mười ba…tâm hồn đầy mơ mộng
Mẹ lại bảo rằng” còn quá thơ ngây
Chớ có hái hoa bắt buóm suốt ngày”
Biết bao giờ được làm thay người lớn?
*
Tuỏi biết yêu… tự hào mình khôn lớn
Đi vào đời bằng những bước thật nhanh
Tình yêu vừa chớm vội vỡ tan tành
Đẩy “ người ta” trở thành người xa lạ!
*
Tuổi không nhớ… nhưng mái đầu đã bạc
Chặng đường dài ngoảnh lại thấy buồn đau
Trách thời gian sao cứ chóng qua mau
Đi đâu cũng nghe tiếng kêu  “ Nội, Ngoại”
*
Quảng đời còn lại quả là đáng ngại
Bạn bè hiện giờ tuổi quá bảy mươi
Trăm năm liệu có trọn một kiếp người?
Khi mắt đã mờ, chân run, tai điếc?
                             Saigon

                                Một ngày mưa....

Comments

Popular posts from this blog

Tuổi Già Trống Vắng.

( Nguy ễ n Th ượ ng Chánh, DVM ) Ngh ỉ h ư u, tu ổ i h ạ c cao và s ự ra đi c ủ a ng ườ i ph ố i ng ẫ u là nh ữ ng giai đo ạ n trong cu ộ c đ ờ i mà ph ầ n đông m ọ i ng ườ i tr ướ c sau gì ai ai cũng đ ề u ph ả i tr ả i qua h ế t . Nh ữ ng giai đo ạ n v ừ a k ể thúc đ ẩ y chúng ta d ầ n d ầ n tách r ờ i ra kh ỏ i cu ộ c s ố ng và sinh ho ạ t xã h ộ i bình th ườ ng mà chúng ta h ằ ng quen thu ộ c t ừ tr ướ c t ớ i gi ờ . S ự thay đ ổ i trong hoàn c ả nh s ố ng có th ể d ẫ n đ ế n tâm tr ạ ng bu ồ n chán khi ế n chúng ta c ả m th ấ y r ấ t l ẻ loi, tr ố ng v ắ ng và cô đ ơ n . Các nhà tâm lý h ọ c Tâ y ph ươ ng đ ề u khuyên chúng ta nên c ố g ắ ng đ ừ ng đ ể các s ự thay đ ổ i làm gi ớ i h ạ n và ngăn tr ở mình trong m ọ i sinh ho ạ t gia đình cũng nh ư xã h ộ i . Sau đây là nh ữ ng l ờ i khuyên. (Không nh ứ t thi ế t là m ọ i ng ườ i đ ề u đ ồ ng ý t ấ t c ả ... ) 1- Nên duy trì m ộ t cu ộ c s ố ng li nh đ ộ ng (Be active ) . Đ ể giúp cho thân và tâm ...

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

Người phụ nữ làm thuê ở gần nhà ông chủ, chị sống trong một gian phòng ở ngôi nhà mái bằng cũ nát. Chị là một người mẹ đơn thân, có một đứa con trai bốn tuổi. Hằng ngày, chị dậy sớm đến giúp ông chủ thu dọn nhà cửa, xong mọi việc  chị lại trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối, bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng tự ti. Hôm ấy, chủ nhà mời rất nhiều khách đến ăn cơm. Khách mời là những người sang trọng, luôn ngời ngời rạng rỡ. Chủ nhà nói với chị làm thuê: “Hôm nay chị có thể vất vả thêm một chút, có thể về nhà muộn hơn một chút được không?” Người phụ nữ nói: “Dạ được ạ, nhưng con trai không thấy tôi ở nhà, cháu sẽ sợ hãi.” Chủ nhà nói: “Thế thì dẫn cháu đến đây đi, biết đâu hôm nay sẽ có những điều kỳ lạ”.  Khi ấy trời đã hoàng hôn, khách mời sắp đến hết. Chị làm thuê vội vàng về nhà, dẫn con trai đến nhà chủ. Con trai hỏi: “Chúng ta đi đâu hả mẹ?”. Người mẹ nói: “Mẹ cho con đi ăn tiệc đêm!”.Đứa bé bốn tuổi...

THƠ CỦA MẤY CỤ GIÀ . . .

Ngày xưa sung sức thì nghèo,   Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi.   Ngày xưa sức khỏe tuyệt vời,   Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu.   Ngày xưa sức mạnh như trâu,   Bây giờ công cụ nát nhàu như dưa.   Ngày xưa chẳng kể sớm trưa,   Bây giờ loáng thoáng lưa thưa gọi là.   Ngày xưa như sắt như đồng,   Như đinh đóng cột như rồng phun mưa.   Bây giờ như cải muối dưa,   Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu.   Trải qua một cuộc bể dâu.   Ôi thời oanh liệt còn đâu nữa nào.   Nay mai về với Ông Bà,   Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân