Skip to main content

TUỔI TÁC & PhẬN NGƯỜI.


      ( thơ Phượng ngày xưa)
                    ***
Tuổi ấu thơ… Thời gian sao đáng ghét
Cứ đi chậm rì như thể rủa bò
Ai cũng nói:” con nít không cần lo”
Có khi bảo:” lớn rồi, đừng nên khóc…”
*
Tuổi mười ba…tâm hồn đầy mơ mộng
Mẹ lại bảo rằng” còn quá thơ ngây
Chớ có hái hoa bắt buóm suốt ngày”
Biết bao giờ được làm thay người lớn?
*
Tuỏi biết yêu… tự hào mình khôn lớn
Đi vào đời bằng những bước thật nhanh
Tình yêu vừa chớm vội vỡ tan tành
Đẩy “ người ta” trở thành người xa lạ!
*
Tuổi không nhớ… nhưng mái đầu đã bạc
Chặng đường dài ngoảnh lại thấy buồn đau
Trách thời gian sao cứ chóng qua mau
Đi đâu cũng nghe tiếng kêu  “ Nội, Ngoại”
*
Quảng đời còn lại quả là đáng ngại
Bạn bè hiện giờ tuổi quá bảy mươi
Trăm năm liệu có trọn một kiếp người?
Khi mắt đã mờ, chân run, tai điếc?
                             Saigon

                                Một ngày mưa....

Comments

Popular posts from this blog

Tuổi Già Trống Vắng.

( Nguy ễ n Th ượ ng Chánh, DVM ) Ngh ỉ h ư u, tu ổ i h ạ c cao và s ự ra đi c ủ a ng ườ i ph ố i ng ẫ u là nh ữ ng giai đo ạ n trong cu ộ c đ ờ i mà ph ầ n đông m ọ i ng ườ i tr ướ c sau gì ai ai cũng đ ề u ph ả i tr ả i qua h ế t . Nh ữ ng giai đo ạ n v ừ a k ể thúc đ ẩ y chúng ta d ầ n d ầ n tách r ờ i ra kh ỏ i cu ộ c s ố ng và sinh ho ạ t xã h ộ i bình th ườ ng mà chúng ta h ằ ng quen thu ộ c t ừ tr ướ c t ớ i gi ờ . S ự thay đ ổ i trong hoàn c ả nh s ố ng có th ể d ẫ n đ ế n tâm tr ạ ng bu ồ n chán khi ế n chúng ta c ả m th ấ y r ấ t l ẻ loi, tr ố ng v ắ ng và cô đ ơ n . Các nhà tâm lý h ọ c Tâ y ph ươ ng đ ề u khuyên chúng ta nên c ố g ắ ng đ ừ ng đ ể các s ự thay đ ổ i làm gi ớ i h ạ n và ngăn tr ở mình trong m ọ i sinh ho ạ t gia đình cũng nh ư xã h ộ i . Sau đây là nh ữ ng l ờ i khuyên. (Không nh ứ t thi ế t là m ọ i ng ườ i đ ề u đ ồ ng ý t ấ t c ả ... ) 1- Nên duy trì m ộ t cu ộ c s ố ng li nh đ ộ ng (Be active ) . Đ ể giúp cho thân và tâm ...

Những gì sẽ đem theo vào cõi chết.

(Phạm Duy) Rồi mai đây tôi sẽ chết Trên đường về nơi cõi hết, Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây? Rồi mai đây tôi hóa kiếp Trong lòng còn bao luyến tiếc Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây? Tôi không đem theo với tôi được tiền tài hay danh lợi Tôi không đem theo với tôi được gái đẹp hay ruợu nồng Tôi không đem theo với tôi được lầu vàng hay gác tía, Tôi không đem theo với tôi được mộng giàu sang phú quý, Tôi xin đem theo với tôi một nụ cười không nghi ngại, Tôi xin đem theo với tôi đôi mắt trẻ thơ đẹp ngời, Em giương to đôi mắt, soi vào cuộc đời đang bước tới, Tương lai vui hay tối thui cũng là nhờ anh lớn thôi ! Rồi mai đây tôi sẽ chết Trên đường về nơi cõi hết, Tôi sẽ đem theo với tôi những gì đây? Tôi không đem theo với tôi được quyền hành trong giai đoạn, Tôi không đem theo với tôi được giới hạn tiếng anh hùng, Tôi không đem theo với tôi được tượng đồng bia đá trắng, Tôi không đem theo với tôi được tuổi vàng trong cõi sống. ...

Đọc “Hiểu đời” của Chu Dung Cơ.

Đọc Hiểu đời của Chu Dung Cơ là một trong số những bài viết được nhiều người xem.  Tôi đọc lại bài này và càng thấm thía lời ông: “ Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn. Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình , biết đủ thì lúc nào cũng vui.  Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui. Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui…  Ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao…’’ HIỂU ĐỜI (Chu Dung Cơ) Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. Qua một ngày mất một ngày. Qua một ngày vui một ngày. Vui một ngày lãi một ngày Hạnh phúc...