Skip to main content

CHUẨN BỊ CHO TUỔI GIÀ # 5


 ... Câu chuyện của một gia đình có 2 cô con gái . Cả hai cô đều có gia đình riêng tư .

Người em may mắn hơn là vừa trẻ đẹp lại vừa có chồng là một người khá thành công với một học vị cao .

Có lẽ đó là lý do mà cha mẹ của các cô này thường tự hào về anh chàng rể út . Ông bố lúc nào cũng tỏ ra có cảm tình với chàng rể khá giả và có địa vị này . Ai đến thăm chơi hay đi đến đâu ông cũng thường nhắc nhở với một niềm kiêu hãnh .
Ông thường trà đàm với chàng rể này và luôn tỏ sự nể phục , vì kiến thức uyên bác của anh ta , trong mọi khía cạnh của cuộc sống mà ở đó vật chất được tôn trọng hàng đầu .

Đứa con gái lớn thấy em mình có hạnh phúc thì cũng có lòng vui . Cô ta cũng mường tượng rằng , nhờ đứa em lấy được một người có địa vị mà cả gia đình gần như được những người chung quanh khâm phục và kính nể hơn .
Đôi lúc cô cũng mừng cho em gái mình trước những may mắn ấy . Và cũng giống như bố mẹ mình , nhiều lần cô cũng mượn chuyện để " khoe " với bạn bè , cho chúng nó nể mặt gia đình cô .
Tuy nhiên, nhiều khi cô lại suy nghĩ vẩn vơ, mơ hồ như cô có phần bất hạnh . Cô sinh ra không được may mắn để có một nét đẹp như cô em . Thêm nữa , cô cũng không may mắn để lấy được một ông chồng có địa vị và giàu sang như đứa em gái của mình .
Chồng của cô không được bố mẹ nhắc nhở với một niềm kêu hãnh như đã từng làm với đứa em rể . Cô vừa buồn tủi cho thân phận mình , vừa như có phần ganh tức với những hạnh phúc của cô em .
Nghĩ như vậy , nhưng cô không dám nói với ai , kể cả người chồng mà cô nghĩ cũng bất hạnh như cô .
Chồng cô chỉ là một công chức chính phủ , lương tháng cũng đủ trang trải cho cuộc sống . Tuy không chật vật thiếu thốn , nhưng không dư giả giàu sang .

Cô là con gái lớn trong gia đình , được dạy dỗ và tiếp thu nền văn hóa Việt Nam . Cô thường dành những ngày cuối tuần để loay hoay với bố mẹ , kể cả những lúc bố mẹ cô cũng chẳng cần đến sự giúp đỡ gì ở cô , vì họ còn khoẻ mạnh . Cô thường tỉ mỉ nấu và mang những thức ăn hợp khẩu về cho cha mẹ thường xuyên .
Mặc dù không nghe cô vợ tâm sự , nhưng chàng rể lớn này cũng đoán được tâm ý của cô vợ mình . Chàng ta chữ nghĩa thì ít nhưng rành nhiều về tâm lý ở đời . Anh ta biết cô vợ mình đang cố lấy đìểm cha mẹ cô ấy , gọi là cố "tranh thủ tình cảm" như là một cách đền ơn , hiếu thảo .

Khác với cô chị , cô em thì còn trẻ mà lại còn đang mải mê "tự hào" với những thành công trong cuộc sống của chồng cô . Chồng cô , học thì có giỏi nhưng không khôn ngoan ranh mãnh như ông anh rể , mà bề ngoài có vẻ thâm trầm ấy .
Ông anh rể này lại biết được là gia đình của đứa em cột chèo không mấy ưa cái tật "dựa hơi" của ba mẹ vợ mình . Đôi lúc họ đã tỏ thái độ hằn học khi nghe ông bà sui khoe khoan quá đáng .

Đã nhiều lần ông bà luôn căn đặn thằng con một cách xa gần rằng :
-  Phía vợ của mày có vẻ lợi dụng cái danh của mầy đó , coi chừng một ngày nào không xa họ sẽ lợi dụng đến tiền bạc của mày cho coi . Đừng có ngu mà đổ tiền xuống sông , xuống biển nghe con . Ba má mầy đã khó nhọc nuôi cho mầy ăn học rồi bây giờ thành công lại đi nuôi người dưng , vô phước lắm nghe con . Cho họ ăn , rồi họ đi nói dóc tao nghe nó chướng tai quá .

Thằng con cũng ậm ừ cho qua chuyện , vì lâu nay nó cũng không nghe bố mẹ vợ nó hỏi xin tiền bạc gì cả . Anh chàng nầy sinh ra thì ở Việt Nam nhưng lớn lên ở xứ Tây nên cũng không rành mấy , những thứ mà ba mẹ cứ nói vòng vo khó hiểu .

Một hôm, gần đến ngày " Mother's Day " anh chàng rể lớn liền bàn với vợ :
-  Lâu nay mình chưa có dịp đền ơn cha mẹ . Anh nghĩ vợ chồng mình hiện có dư được chút đỉnh , nên tạo một bất ngờ cho ba mẹ , nhân ngày "Mother's Day" nghe em .
Cô vợ cảm thấy cái đề nghị hơi lạ tai , vì trước nay cô ta chưa bao giờ tin là người chồng của cô có chút tình cảm với cha mẹ mình .
Một phần cô nghĩ , có lẽ chồng của mình có nhiều mặc cảm . Vì anh được sinh ra trong một gia đình nghèo , cha mẹ mất sớm nên không được ăn học đến nơi đến chốn .
Thêm nữa , bố mẹ mình cũng ít dành cảm tình cho anh ta . Có lẽ vì thế , anh ta đã không tỏ được cái tình cảm có sẵn trong lòng ?

Cô càng ngạc nhiên hơn nữa là anh lại đề nghị dành trọn số tiền to lớn , trong quỹ tiết kiệm định kỳ đang đến ngày đáo hạn , để mua một cái tivi lớn kiểu mới , tặng cho ba má nhân ngày đền ơn mẹ , theo phong tục tây phương ở đây . Cái ngày mà những năm trước anh không muốn được nhắc đến .
Không biết anh không muốn nhắc là vì anh đã mất mẹ từ lâu , khiến lòng anh không vui trong cái ngày ấy ?
Hay là anh sợ vợ anh , lỡ dại đề nghị dẫn cả gia đình đi ăn ở một nhà hàng lớn , như vợ chồng đứa em thường làm . Anh đâu dám từ chối nếu vợ anh muốn thế . May là vợ anh có đủ thông minh để hiểu thấu lòng anh , anh đã nghĩ như vậy .
Anh thầm tính , tụi nó có tiền nhiều . Hàng tuần mang con đến gởi bố mẹ trông coi dùm , chúng nó bỏ tiền ra mời đi ăn mỗi năm chỉ có một hai lần như thế thì đâu nhằm nhò gì .

Vợ chồng anh thì chưa có đứa con nào , mặc dù đã nhiều lần vào bệnh viện để làm thụ thai nhân tạo , nhưng tất cả đều thất bại .
Anh nghĩ , anh có nhờ gì đến ông bà đâu . Ngược lại vợ anh còn dành nhiều thì giờ để gần gũi , lo lắng cho ba má cô ấy hơn là dành cho riêng anh .
Thế thì tại sao anh còn phải bận tâm !!!

Cái đề nghị có phần táo bạo đó của anh hôm nay đã làm cho cô vợ sững sốt . Cô ráng định thần trở lại và tự nguyền rủa chính mình . Vì đã nhiều lần cô hiểu lầm rằng ông chồng của mình quá keo kiệt với gia đình cô . Nghĩ thế nên mỗi khi cô mua một món ăn gì , véo bớt từ tiền chợ của vợ chồng cô , để mang về cho ba má , cô hơi sờ sợ . Nếu chồng mình biết được chắc ổng sẽ không vui !?
Bây giờ nghĩ lại điều đó , cô hơi xấu hổ vì mình đã hiểu sai cái lòng thật sự rộng lượng thầm kín của người chồng . Cô cũng hối hận , là tại sao vợ chồng cô đã ăn ở với nhau nhiều năm như thế mà cô lại không hiểu được hết ý của chồng mình ?

Rồi cái ngày " Mother's Day " cũng đến . Một chiếc tivi to tướng đắc tiền được giao đến tận nhà ba mẹ vợ . Ông bà tỏ ra rất ngạc nhiên với món quà lớn lao và bất ngờ này .
Anh chàng rể có vẻ im lặng một cách khiêm nhường . Anh loay hoay chỉ vẽ cho mấy người giao hàng để đặt chiếc tivi làm sao cho thích hợp với phương hướng và vị trí của nó .

Nhưng anh không quên liếc vội để nhìn thấy cái khuôn mặt rạng rỡ của cha mẹ vợ . Anh ta cũng đọc được luôn những suy nghĩ trong lòng của ông bà . Anh biết chắc rằng ông bà cũng đang ân hận như cô vợ mình , đã nghĩ không đúng về cái tấm lòng của anh từ bấy lâu nay .

Căn phòng khách khá chật hẹp , không mấy cân xứng với cái khổ lớn của chiếc máy . Nhưng không ai cần để ý đến điều ấy .
Món quà quả thật đã làm cho cha mẹ vợ hết sức vừa lòng . Sự vừa lòng không phải là vì ông cần cái tivi quá lớn để coi phim mà vì ông có dịp để nói cho bà con , bạn bè của ông biết rằng ông bà đang có phước .

Cái tin thằng rể lớn tặng ông bà món quà đáng giá này được loan ra thật nhanh chóng .

Như mọi năm , chiều nay vợ chồng cô em đưa con cái sang , mời ba mẹ đi ăn ở một nhà hàng tàu đã book sẵn . Nhìn chiếc tivi , cô hơi suy tư một chút . Tại sao ông anh rể của mình không giàu lắm mà dám tặng ba mẹ mình một món quà đáng giá như thế . Trong lúc chồng mình lại có tiền nhiều gấp bội phần , mà chưa bao giờ anh đề nghị tặng ba má cô một món quà xứng hợp với sự giúp đỡ của ông bà , đã giữ con không công từ bấy lâu nay .

Cô cố nghĩ rằng chồng mình hơi vô tình chứ không đến nỗi tệ như cô đang lo sợ !?

Cũng như những năm trước , bữa ăn gia đình nhân ngày "Mother's Day" tại nhà hàng Tàu thật thịnh soạn . Nhưng hôm nay , vẻ mặt của mỗi người có phần hơi khác hơn mọi khi .
Mỗi người trong họ đang suy nghĩ mông lung , về cái tình cảm mà họ đang dành cho nhau . Cái tình cảm mà được đo bằng hiện vật .

Tiền trả cho bữa ăn tối cũng không phải là ít , nhưng có thấm gì so với món quà của vợ chồng đứa con gái lớn đã tặng .

Từ cái ngày mà anh chị hai dám tặng ba má món quà to lớn đó , gia đình vợ chồng cô em đã nẩy sinh nhiều xung đột . Người vợ cứ nói gần nói xa với anh ta là , mình nên mua một món quà nào tương xứng hoặc có giá trị hơn để tranh thủ cảm tình của ba mẹ . Cô ta không quên nhắc cho anh chồng biết rằng , lúc này bố mẹ cô có vẻ gần gũi với anh chị hai nhiều hơn .

Anh ta cũng thấy biết điều đó và anh cũng đoán biết lý do tại sao như vậy . Anh không mấy vui về chuyện này . Không phải anh không ưa bố mẹ vợ . Quả thật ông bà giúp đỡ vợ chồng anh rất nhiều trong suốt những năm qua . Công ơn ấy anh cũng muốn được dịp để đền đáp lại .


Ngặt một nỗi là ông bố của mình đã nhiều lần cảnh cáo chuyện tặng tiền hay phẩm vật cho cha mẹ vợ .

Comments

Popular posts from this blog

Tuổi Già Trống Vắng.

( Nguy ễ n Th ượ ng Chánh, DVM ) Ngh ỉ h ư u, tu ổ i h ạ c cao và s ự ra đi c ủ a ng ườ i ph ố i ng ẫ u là nh ữ ng giai đo ạ n trong cu ộ c đ ờ i mà ph ầ n đông m ọ i ng ườ i tr ướ c sau gì ai ai cũng đ ề u ph ả i tr ả i qua h ế t . Nh ữ ng giai đo ạ n v ừ a k ể thúc đ ẩ y chúng ta d ầ n d ầ n tách r ờ i ra kh ỏ i cu ộ c s ố ng và sinh ho ạ t xã h ộ i bình th ườ ng mà chúng ta h ằ ng quen thu ộ c t ừ tr ướ c t ớ i gi ờ . S ự thay đ ổ i trong hoàn c ả nh s ố ng có th ể d ẫ n đ ế n tâm tr ạ ng bu ồ n chán khi ế n chúng ta c ả m th ấ y r ấ t l ẻ loi, tr ố ng v ắ ng và cô đ ơ n . Các nhà tâm lý h ọ c Tâ y ph ươ ng đ ề u khuyên chúng ta nên c ố g ắ ng đ ừ ng đ ể các s ự thay đ ổ i làm gi ớ i h ạ n và ngăn tr ở mình trong m ọ i sinh ho ạ t gia đình cũng nh ư xã h ộ i . Sau đây là nh ữ ng l ờ i khuyên. (Không nh ứ t thi ế t là m ọ i ng ườ i đ ề u đ ồ ng ý t ấ t c ả ... ) 1- Nên duy trì m ộ t cu ộ c s ố ng li nh đ ộ ng (Be active ) . Đ ể giúp cho thân và tâm ...

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

Người phụ nữ làm thuê ở gần nhà ông chủ, chị sống trong một gian phòng ở ngôi nhà mái bằng cũ nát. Chị là một người mẹ đơn thân, có một đứa con trai bốn tuổi. Hằng ngày, chị dậy sớm đến giúp ông chủ thu dọn nhà cửa, xong mọi việc  chị lại trở về nhà mình. Chủ nhà thường mời chị ở lại, nhưng chị từ chối, bởi vì chị là một người phụ nữ làm thuê, nên vô cùng tự ti. Hôm ấy, chủ nhà mời rất nhiều khách đến ăn cơm. Khách mời là những người sang trọng, luôn ngời ngời rạng rỡ. Chủ nhà nói với chị làm thuê: “Hôm nay chị có thể vất vả thêm một chút, có thể về nhà muộn hơn một chút được không?” Người phụ nữ nói: “Dạ được ạ, nhưng con trai không thấy tôi ở nhà, cháu sẽ sợ hãi.” Chủ nhà nói: “Thế thì dẫn cháu đến đây đi, biết đâu hôm nay sẽ có những điều kỳ lạ”.  Khi ấy trời đã hoàng hôn, khách mời sắp đến hết. Chị làm thuê vội vàng về nhà, dẫn con trai đến nhà chủ. Con trai hỏi: “Chúng ta đi đâu hả mẹ?”. Người mẹ nói: “Mẹ cho con đi ăn tiệc đêm!”.Đứa bé bốn tuổi...

THƠ CỦA MẤY CỤ GIÀ . . .

Ngày xưa sung sức thì nghèo,   Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi.   Ngày xưa sức khỏe tuyệt vời,   Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu.   Ngày xưa sức mạnh như trâu,   Bây giờ công cụ nát nhàu như dưa.   Ngày xưa chẳng kể sớm trưa,   Bây giờ loáng thoáng lưa thưa gọi là.   Ngày xưa như sắt như đồng,   Như đinh đóng cột như rồng phun mưa.   Bây giờ như cải muối dưa,   Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu.   Trải qua một cuộc bể dâu.   Ôi thời oanh liệt còn đâu nữa nào.   Nay mai về với Ông Bà,   Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân