(Renate Haeusler)
Tôi vừa đi thăm mẹ tôi ở một khu phức hợp dưỡng lão tại bang
California (Mỹ). Chuyến đi thăm ấy khiến tôi nhận ra nhiều điều khác biệt trong
cách người phương Tây và người Việt Nam đối xử với người cao tuổi.
Ở Việt Nam, người già tiếp tục là thành viên của gia đình. Họ
chung sống với con cháu và được cả nhà quan tâm. Các cụ vẫn giữ vai trò quan
trọng. Họ có thể giúp trông cháu, truyền đạt kinh nghiệm sống cho con hoặc làm
các việc lặt vặt trong nhà.
Ở các nước phương Tây, quy mô gia đình thường nhỏ hơn và các gia
đình sống tách biệt. Gia đình mới được thành lập khi người con kết hôn và
chuyển ra khỏi nhà bố mẹ. Sự độc lập là truyền thống quan trọng của người
phương Tây. Con cái không quen dựa vào bố mẹ, và ngược lại, những người cao
tuổi cũng không nghĩ đến việc cậy nhờ con cái. Họ thường chuẩn bị sẵn cho mình
khả năng tài chính để sống riêng. Đến khi đã quá già yếu không thể tự lo cho
bản thân được nữa, họ vào các viện dưỡng lão để có được sự chăm sóc chuyên
nghiệp.
Cấu trúc gia đình trong xã hội phương Tây không chặt chẽ như
Việt Nam. Các thành viên trong gia đình cũng không ở gần nhau để tạo thành một
cộng đồng lớn. Khi những đứa trẻ kết hôn, chúng nhanh chóng có nhà riêng và xem
cuộc sống gia đình hạt nhân do mình tạo lập là trung tâm.
Có những gia đình chỉ có mẹ hoặc bố với những đứa con. Ly dị đã
thay đổi cấu trúc của các gia đình phương Tây hiện đại. Trong khi đó, gia đình
Việt Nam thường đông thành viên hơn. Không chỉ có bố mẹ, con cái, gia đình ở
Việt Nam còn có cả ông bà, cô, chú, dì sống cùng. Mọi người cùng nhau làm các
công việc nhà, nấu nướng, dọn dẹp, trông nom cháu khi các con đi làm. Khi bố mẹ
già ốm đau, con cái sẽ chăm sóc.
Ngược lại, gia đình phương Tây thường ít thành viên. Bố mẹ đi
làm, lũ trẻ đi học nên cả ngày nhà cửa vắng vẻ. Vì vậy cũng không có ai chăm
sóc những người già yếu nếu họ phải ở nhà một mình. Người phương Tây đã quen
với việc những người thân lớn tuổi vào sống trong các viện dưỡng lão.
Những nơi
này có phòng ngủ và căn hộ riêng biệt nhưng bếp và khu vực ăn uống chung. Nhân
viên ở đây sẽ nấu ăn, khám bệnh, cấp thuốc và trông nom những người lớn tuổi.
Tất nhiên, muốn sống trong các viện dưỡng lão, những người cao tuổi phải chuẩn
bị sẵn một khoản tiền kha khá (chi phí cho dịch vụ chăm sóc đặc biệt).
Hoàn cảnh kinh tế và truyền thống văn hóa dẫn đến hai hướng lựa
chọn khác nhau giữa người phương Tây và người Việt Nam khi về già. Khi hoàn
cảnh thay đổi, sự lựa chọn diễn ra theo chiều hướng khác.
Ví dụ, ở một số nước phương Tây hiện nay, nhiều người lớn tuổi
gặp khó khăn kinh tế và không thể tự lo cho tuổi già. Họ lại sống với con cháu
và chuyển từ gia đình đứa con này sang đứa con khác. Họ đành chịu mất đi sự độc
lập của mình.
Trong khi đó, ở Việt Nam, ngày càng có nhiều người già vào sống
trong các viện dưỡng lão. Con cái của họ quá bận rộn hoặc vì muốn tự do nên
không thích chung sống cùng bố mẹ già. Chính thế hệ những đứa con này cũng
chuẩn bị trước tinh thần và điều kiện vật chất để đến khi già vào sống trong
các viện dưỡng lão.
Renate Haeusler
Lê Tâm dịch
Lê Tâm dịch

Comments
Post a Comment